http://poke-trainer.9forum.net/
Welcome you to Pokemonland
If you a fan of Pocket Monster, Join us

http://poke-trainer.9forum.net/

http://poke-trainer.9forum.net/
 
Trang ChínhThành viênTìm kiếmCalendarTrợ giúpNhómĐăng kýĐăng Nhập
tgdsg
Hoạt động Thông báo
Đăng kí hệ phái Đăng kí hệ phái
•-------------------------
[url=poke-inaz.9forum.net/t60-topic]Đăng kí hệ phái[/url] •-------------------------
[url=poke-inaz.9forum.net/t60-topic]Đăng kí hệ phái[/url]


Share | 
 

 [NCCCYN] Một lời cám ơn.....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Akane Misaki
Iphone 4g
avatar
Tổng số bài gửi : 949
$PL : 847
Thanks : 2
Giới tính : Nữ
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: [NCCCYN] Một lời cám ơn.....   Sat Aug 13, 2011 1:16 pm

MỘT LỜI CÁM ƠN.....

Nó chưa thể quá 6 tuổi. Mặt mũi bẩn, đi chân đất, áo rách, tóc rối bù. Nó
chẳng khác gì mấy so với hàng trăm nghìn hoặc hơn thế trẻ em mồ côi lang
thang trên đường phố khắp thủ đô Ri-ô-đờ-Ja-nê-rô.
Tôi đang đi tới quán cà phê, suy nghĩ lung tung về những công việc ở cơ quan mình vừa làm xong và lớp học chuyên môn buổi chiều mà tôi giảng dạy, thì bỗng
thấy có ai đó đạp nhẹ vào tay. Tôi dừng : không có ai cả. Tôi đi tiếp.
Lại thấy có ai đập nhẹ vào tay. Lần nầy tôi quay hẳn người lại, và nhìn
xuống. Thằng bé đứng ở đó. Mắt nó màu nhạt,cũng có thể đó là do tôi có
cảm giác từ hai gò má nhem nhuốc và mái tóc đen rối của nó.
- Bánh mì, ông ơi??
Nếu sống ở Braxin, chúng ta có nhiều cơ hội để mua một thanh kẹo hay một
cái bánh mì cho những đứa bé vô gia cư và mồ côi này. Tôi bảo nó đi theo
tôi và chúng tôi cùng vào một tiệm giải khát:
- Cà phê cho tôi và cái gì đó ăn được cho cậu bạn nhỏ này ? - Tôi gọi.
Thằng bé chạy đến quầy hàng và lựa chọn. Bình thường, bọn nhỏ này sẽ cầm đồ
ăn và bỏ đi luôn, quay trở lại đường phố nơi chúng đang phải lang thang,
mà không nói lời nào. Nhưng thằng bé nầy lại làm tôi ngạc nhiên.
Quầy giải khát khá dài, người ta đặt cốc cà phê ở một đầu và một cái bánh mì
ở đầu kia. Thường người ta cũng biết là bọn trẻ đường phố xin được
khách hàng mua cho cái bánh rồi sẽ bỏ đi ngay, mà người ta cũng không
muốn cho chúng ở lại vì trông chúng rách rưới và bẩn thỉu.
Tôi bắt đầu uống cà phê của mình và khi tôi uống xong, trả tiền, tôi nhìn ra cửa
mới phát hiện ra nó đứng ở ngoài (vì nó không được ở lâu trong cửa
hàng), kiễng chân lên, tay cầm bánh mì, mắt dí vào cửa kính, quan sát.
"Nó làm cái quái gì thế ?!" - Tôi nghĩ.
Tôi đi ra, nó nhìn thấy tôi và chạy vụt theo. Thằng bé đứng trước mắt tôi,
chỉ cao đến thắt lưng. Đứa bé mồ côi người Braxin ngước nhìn khách lạ
người Mỹ cao lớn, là tôi, mỉm cười (một nụ cười có thể làm trái tim bạn
phải ngừng vài giây), và nói: "Cảm ơn chú?! " Rồi, có vẻ lo lắng, nó gãi
bàn chân và kiễng chân lên, nói to hơn: "Cảm ơn chú nhiều lắm ạ ! "
Lúc đó, nếu tôi có thể thì tôi đã mua cả tiệm ăn cho nó.Trước khi tôi nói được câu gì, nó đã quay người bỏ chạy đi mất.

Khi tôi viết bài nầy tôi vẫn đang ngồi bên ngoài quán giải khát, nơi tôi
mua chiếc bánh mì cho thằng bé. Tôi đã muộn giờ lên lớp. Nhưng tôi vẫn
còn cảm thấy xúc động và nghĩ về thằng bé. Và tôi tự hỏi: nếu tôi bị xúc
động đến thế chỉ bởi một cậu bé đường phố nói lời cảm ơn tôi vì một mẩu
bánh mì, thế thì mọi người sẽ xúc động đến đâu khi chúng ta nói những
lời cảm ơn - thực sự cảm ơn - vì những gì họ làm cho chúng ta .

Hãy dành thời gian để nói những lời cảm ơn, và đừng bao giờ tiết kiệm lời cảm ơn cả.
___________________________________________________________

nguồn: http://www.chiasetinhthuong.org/diendan/showthread.php/161-Những-câu-chuyện-ý-nghĩa/page3

Chữ ký của Akane Misaki

Tài sản của Akane Misaki

Tài sản
Tài sản:
Medal:

Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 

[NCCCYN] Một lời cám ơn.....

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
http://poke-trainer.9forum.net/ :: Khu Thư Giãn :: Góc truyện chữ :: Fanfic và Fic sưu tầm-
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | www.sosblogs.com